Cuộc sống không hề công bằng. Bạn phải làm quen và chấp nhận điều đó

Mỗi người có một cuộc đời, khả năng và số phận riêng. Tuy nhiên, bạn vẫn thích so sánh mình với người khác và khi cảm thấy không thỏa mãn điều gì đó, bạn tức giận gào lên: “Cuộc đời thật bất công!”

Hai người học chung một lớp, bạn học chăm chỉ hơn, nhưng kết quả không phải lúc nào cũng cao hơn. Dường như mọi may mắn đều đổ dồn vào người kia. Còn bạn phải gánh chịu mọi rủi ro, hẩm hiu của cuộc đời. Bạn cảm thấy bi quan, bất mãn về mình. Có những lúc bạn hét lên: “Tại sao cứ phải là tôi?”, “Tại sao những người tốt lại hay gặp chuyện chẳng lành?”... Ðó chính là lúc bạn đang bị tổn thương và nhốt mình trong vết thương ấy. Hãy bình tĩnh để có thể thoát ra khỏi chiếc lồng bất mãn.

 

Thế giới xung quanh không lừa dối hay bất công với bạn. Tất cả chỉ là cái bóng của trí tưởng tượng và cơn bốc đồng trong con người bạn. Không có chuyện xấu hay chuyện tốt, chỉ có kết quả của những lựa chọn. Những người giỏi không phải lúc nào cũng được trọng dụng, trả công xứng đáng. Người không có năng lực lại có thể kiếm nhiều tiền hơn những người chăm chỉ, cần mẫn. Bất công hơn nữa khi những kẻ chuyên xu nịnh, tha hóa lại có việc làm tốt, được thăng chức, được đề bạt… Đó là những chuyện chúng ta vẫn thường gặp trong cuộc sống.

Cuộc đời luôn có những bất công như thế, nhưng nếu ta chỉ nhìn nhận phiến diện một chiều như thế thì chính ta lại không công bằng với cuộc sống. Cuộc sống làm ta bất hạnh nhưng cũng mang lại cho chúng ta hạnh phúc và nụ cười. Có trải qua bất hạnh, ta mới hiểu được hạnh phúc, mới biết cách giành lại nó. Khi đã trải qua hạnh phúc, ta mới thấy cuộc đời thật đẹp đẽ và đáng sống. Cuộc sống không có lỗi trong các bất hạnh của ta, nó chỉ tuân theo quy luật của chính nó. Nếu ta mất đi một thứ, đó là vì cuộc sống cho ta cơ hội hiểu được cái đã mất quan trọng với ta thế nào. Nếu cuộc sống cho ta một thứ, là vì nó cho ta cơ hội để trân trọng những gì ta đang có. Cuộc sống cho ta cơ hội để sống. Đừng trông chờ cuộc sống phải cho ta điều ta muốn, hãy chủ động giành lấy nó. Thay vì than vãn, buông xuôi, hãy sửa chữa hoặc tìm cho mình những quyết định đúng đắn khác, đừng tiếp tục sai lầm bằng những sai lầm khác. Nếu bạn gặp thất bại, hãy đừng đầu hàng, hãy đứng dậy bởi bạn luôn có cơ hội để làm lại, vì bạn có một thứ mà cuộc sống phải quỳ gối, đó là niềm tin và niềm hy vọng.

Bạn thường hay than vãn rằng cuộc sống thật tệ. Điều đó cũng đúng thôi. Nó nói lên rằng bạn phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình và điều chỉnh hành động của mình đúng đắn hơn. Chẳng hạn như bạn phải lao động để kiếm tiền nuôi sống bản thân, phải sửa chữa những đồ dùng do bạn làm hư hỏng, không được nhận thành quả mà người khác làm ra trong khi bạn ngồi chơi game. Không có điều nào trong số đó bất công cả.

 

Một số bạn trẻ thường mơ mộng về “hạnh phúc” là khi được hẹn hò với hoa hậu, người mẫu nổi tiếng; trở thành thần tượng trên MXH; được sống trong ngôi biệt thự với đầy đủ tiện nghi đắt tiền và lái một chiếc ô tô đắt tiền trên đường phố… trong khi cuộc sống thực của họ lại khác xa những gì họ nghĩ. Cuộc sống cần có ước mơ nhưng đừng quá ảo tưởng. Có những điều thật quý giá xung quanh chúng ta, nhưng không phải ai cũng quan tâm và nhận ra nó. Đó có thể là sự hy sinh của cha mẹ, anh em trong gia đình cho chúng ta; là sự cố gắng vượt lên số phận của những người khuyết tật. Bạn có cho rằng tất cả điều đó chỉ là bình thường và không đáng nâng niu? Bạn chỉ thấy bất công khi những mơ ước viển vông không thành sự thật? Thực tế, cảm giác thất vọng trong cuộc sống là lẽ thường tình. Ta phải biết chung sống và học cách đối phó với nó.

Nhà vật lý nổi tiếng Stephen Hawking là một ví dụ điển hình cho việc học cách chung sống với cảm giác thất vọng trong cuộc sống. Khi còn học ở Đại học Oxford (Anh), ông là một trong những sinh viên xuất sắc nhất trường. Nhưng thật không may sau đó, Hawking bị mắc chứng bệnh đa xơ cứng. Đã có lúc tuyệt vọng, ngồi trên xe lăn, ông than thở: “Tại sao chuyện như vậy lại xảy ra với tôi? Sao tôi có thể chết đột ngột như thế?” Nhưng khi điều trị trong bệnh viện, tận mắt chứng kiến một thanh niên nằm cạnh giường chết vì bệnh máu trắng, Hawking tự nhủ: “Có nhiều người còn kém may mắn hơn tôi. Ít nhất bệnh của tôi không làm cho tôi cảm thấy ốm yếu. Bất cứ khi nào chán nản, buông xuôi, tôi lại nhớ đến người thanh niên ấy.” Ông còn viết: “Mặc dù những đám mây đen đã giăng ngang tương lai của tôi, nhưng tôi thấy mình đang hưởng thụ cuộc sống hiện tại tốt hơn trước đây rất nhiều.”

 

Kể từ năm 1974, Hawking không thể tự ăn, tự lên giường hay ra khỏi giường. Mặc dù vậy, ông vẫn cố gắng thực hiện tiếp các công trình khoa học của mình. Năm 1985, Hawking phải chịu một tai họa nữa. Ông mắc bệnh viêm phổi và để cứu sống ông, ca phẫu thuật mổ phế quản đã khiến ông bị câm vĩnh viễn. Cuối đời, ông phải sống trên xe lăn và luôn có sự trợ giúp của y học. Cách duy nhất mà nhà khoa học lỗi lạc này có thể giao tiếp được là nói những từ một âm tiết và nhướn lông mày khi ai đó chỉ vào bảng chữ cái. Sau này, ông có thêm bạn đồng hành là chiếc máy vi tính nhỏ và nhạc cụ tạo âm thanh để giao tiếp, viết sách, báo và nhiều công trình khoa học. Có lẽ, Hawking là nhà vật lý nổi tiếng nhất thế giới với 12 học vị danh dự, là thành viên Hội đồng Hoàng gia Anh, thành viên Viện Hàn lâm Khoa học Mỹ và nhận được rất nhiều giải thưởng, huy chương. Ông có ba người con và một cháu. Khi được hỏi ông cảm thấy thế nào về cuộc sống của mình, ông lạc quan trả lời: “Tôi cố gắng sống tốt và không nghĩ nhiều về hoàn cảnh của mình, không hối tiếc về những điều mà vì bệnh tật khiến tôi không làm được.” Hawking đã không phàn nàn rằng cuộc sống thật bất công. Và vừa qua, vào ngày 14/3/2018, ông đã chào biệt thế giới để bước sang một thiên đường khác !

Sau tất cả, tôi hi vọng bạn sẽ trân trọng từng phút giây, bạn cần thời gian để tận hưởng cuộc sống này hơn là mất công than vãn về sự bất công !

Scroll