Đôi khi, lòng tự trọng khác xa những gì bạn nghĩ

Cuộc sống có thể chào đón bạn bằng một vòng tay ấm áp hay sự khích lệ, động viên. Nhưng cũng có lúc bạn phải đối mặt với những câu nói như “anh bị sa thải”, “mày đáng chết”, “cậu thua rồi”, “đồ ăn hại”… Bạn cảm thấy bị xúc phạm, xấu hổ, tuyệt vọng. Bạn quay sang đấu lý với người đã thắng bạn, kẻ hăm dọa sa thải bạn và tung cú đấm vào mặt cái tên hỗn xược dám nói bạn là đồ ăn hại. Tệ hơn, cảm thấy chẳng còn lý do gì để kéo dài mạng sống bị mọi người coi rẻ này nữa, bạn nghĩ đến giải pháp tự tử. Bạn coi đó là những cách bảo vệ nhân phẩm của mình. Nếu còn cơ hội để nghĩ lại, bạn sẽ thấy rằng còn có nhiều lựa chọn khác cho bạn, và bạn không nhất thiết phải dùng vũ lực hay tự hủy hoại bản thân để chứng minh lòng tự trọng “cao như núi” của mình. Cơn nổi cáu của bạn chỉ là lớp vỏ bọc bề ngoài che đậy một tâm hồn non nớt, dễ bị tổn thương bên trong. Chúng ta thường rất sợ người khác vạch ra lỗi lầm hay chỉ ra việc làm sai trái của bản thân. Khi đó, chúng ta cảm thấy xấu hổ, tự ti, tinh thần suy sụp rất nhanh.


Một số nhà giáo dục học và bác sĩ tâm lý cho rằng “lòng tự trọng” chỉ đơn thuần là câu thần chú giúp con người cảm thấy tốt về bản thân. Những người lớn lên trong sự nuôi dạy, chăm bẵm quá mức lại thường khó nhìn ra điểm yếu của mình, bởi vì chỉ cần cầm cái chổi quét nhà thôi là họ đã được bố mẹ khen ngợi hết lời. Ở nhà, họ là công chúa, hoàng tử. Đến trường, họ là những ngôi sao. Hào quang lấp lánh xung quanh họ, thảm nhung trải dài theo mỗi bước họ đi. Khi ra ngoài cuộc đời, bị chê bai, trách mắng, gặp một chút oan ức hay thua thiệt, họ coi đó là lòng tự trọng bị xúc phạm. Lòng tự trọng lúc này giống như những người ở trong nhà lâu ngày, ra ngoài gặp gió thì bị cảm lạnh.
Nói một cách công bằng thì hiệu quả công việc của bạn được xếp thứ bao nhiêu trong công ty? Nếu bạn ở hàng áp chót thì việc bạn bị sa thải là điều đương nhiên . Do đó, không có lý do gì để bạn bảo vệ lòng tự trọng bằng nắm đấm cả. Giải pháp tốt nhất là suy nghĩ xem mình đã làm sai những gì để sau này không đi vào vết xe đổ.


Nhưng nếu thực tế cả đời chúng ta chỉ biết mỗi việc cầm chổi quét nhà mà đã được bố mẹ khen ngợi hết lời, thì chúng ta thật sự đã trở thành “đồ ăn hại”. Cuộc sống rộng lớn và phức tạp hơn tổ ấm bé con của bạn. Vì thế, hãy đối mặt với sự thua cuộc, tụt hậu, những lời chê trách bằng việc tự đánh giá bản thân khách quan nhất. Nếu một ai đó nói bạn là “đồ ăn hại”, bạn hãy im lặng làm việc, kiếm tiền và chăm sóc mọi người bằng tất cả sự nỗ lực của bản thân. Đó là phương pháp bảo vệ lòng tự trọng tốt nhất, cũng là cách “trả thù” vinh quang nhất đối với những người dám coi thường bạn.

Scroll